Home / Văn THCS / Văn lớp 9 / Cảm nghĩ của em về anh thanh niên trong “Lặng lẽ Sapa” – văn lớp 9

Cảm nghĩ của em về anh thanh niên trong “Lặng lẽ Sapa” – văn lớp 9

Loading...

Đề bài: Cảm nghĩ của em về anh thanh niên trong Lặng lẽ Sapa ( Văn lớp 9)

Bài làm

“ Lặng lẽ Sa Pa” là một truyện ngắn nhẹ nhàng, trong trẻo, giàu chất thơ và đã xây dựng được hình tượng nhân vật đẹp. Đây có thể coi là một trong những truyện ngắn tiêu biểu cho phong cách của Nguyễn Thành Long. Truyện với những nhân vật không tên, tiêu biểu là anh thanh niên trẻ – cán bộ khí tượng trên đỉnh Yên Sơn. Nhà văn đã muốn giới thiệu với bạn đọc về một tấm gương trong công cuộc lao động xây dựng đất nước ở miền Bắc trên vùng núi cao khuất nẻo này.

Trước khi giới thiệu về nhân vật chính, tác giả đã miêu tả khung cảnh thiên nhiên Sa Pa tuyệt đẹp. Phong cảnh Sa pa núi cao với thác đổ trắng xóa, đường núi quanh co, cây cối chen nhau hiện dần mỗi lúc một hấp dẫn. Nhân vật được khắc họa rõ nét dần dần, cảnh thơ mộng, con người thơ mộng, tất cả từ bác lái xe đến ông họa sĩ, cô kĩ sư trẻ,.. dường như những con người trên chuyến xe đang đi tìm một điều giản dị nhưng thật quý giá, thiêng liêng. Vẻ đẹp của Sa pa đã làm nền cho vẻ đẹp của con người Sa pa – những con người làm công việc nghiên cứu khoa học trong lặng lẽ mà rất nhiệt huyết vì lợi ích của đất nước, vì cuộc sống của con người, trong đó có anh thanh niên cán bộ khí tượng kiêm vật lí địa cầu.

Vẻ đẹp của anh được thể hiện trong hoàn cảnh sống và làm việc. Qua lời kể của người lái xe có thâm niên trong nghề “ một trong những người cô độc nhất thế gian”  với công việc một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m, quanh năm bốn bề mây phủ cây phong, lạnh rét. Ta chú ý đến chi tiết khiến cho ông họa sĩ cảm động: một người hai mươi bảy tuổi, thèm gặp gỡ, trò chuyện với người đến nỗi phải kiếm kế đẩy cây gỗ chắn đường để xe đi qua phải dừng lại. Chính những chi tiết ấy khiến cho người đọc thêm tò mò và muốn tìm hiểu sâu hơn về nhân vật người thanh niên này.

cam-nghi-ve-anh-thanh-nien-trong-lang-le-sapa
Cảm nghĩ về anh thanh niên trong “Lặng lẽ Sapa”

Công việc mỗi ngày của anh là “đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn động mặt đất” nhằm dự vào việc báo trước thời tiết hằng ngày phục vụ sản xuất, chiến đấu. Công việc đòi hỏi phải tỉ mỉ, chính xác và có tinh thần trách nhiệm cao. Hàng ngày anh phải báo ốp về nhà, gian khổ nhất là vào lúc nửa đêm, rét, mưa, tuyết rơi, đang nằm trong chăn phải chui ra khi nghe tiếng chuông đồng hồ báo Ốp, chỉ muốn tay tắt ngay nhưng công việc chính xác đến không thể, đòi hỏi ý chí, tinh thần cao. Anh vùng dậy, xách đèn đi, gió tuyết ào ào xô tới tấn công như chặt từng khúc như muốn quét đi, bứt phá lung tung tất cả.. xong việc, trở về không sao ngủ được.

Công việc vất vả, gian khó là vậy, nhưng anh vẫn yêu nghề, làm việc hết mình và chính xác. Có lần anh phát hiện ra đám mây khô nên không quân ta tiêu diệt được nhiều phản lực Mĩ trên cầu Hàm Rồng. Anh thấy mình thật hạnh phúc. Chính lòng say mê công việc mà anh đã vượt qua nỗi cô đơn, buồn chán của bản thân. Anh tâm sự với ông họa sĩ về công việc của mình, có lẽ đó là những suy nghĩ chân thành và sâu sắc nhất của anh: “ hồi chưa vào nghề những đêm bầu trời đen kịt, nhìn kĩ mới thấy một ngôi sao xa, cháu cũng nghĩ ngôi sao kia lẻ loi một mình. Bây giờ làm nghề này, cháu không nghĩ như vậy nữa. Và khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được? Huống chi, công việc của cháu gắn liên với công việc của bao anh em đồng chí dưới kia. Công việc của cháu gian khổ thế đấy chứ cất nó đi, cháu buồn đến chết mất”.. những lời tâm sự của anh thanh niên, ta càng thấy đó là suy nghĩ và lối sống cao đẹp, càng thêm yêu mến, quý trọng những con người như thế, biết làm chủ bản thân, ý thức sâu sắc được mục đích làm việc. Anh là một con người mới, tiêu biểu cho lớp thanh niên trong thời kì bảo vệ và xây dựng đất nước.

Không chỉ là người tâm huyết với công việc, nét đẹp ở anh còn được tái hiện qua lối sống và cách ứng xử.

Ở một nơi khắc nghiệt như Sa pa không làm cho trái tim nhiệt huyết cháy bỏng của anh nguội dần. Anh đã mang lại nhiều bất ngờ cho cả bác họa sĩ và cô kĩ sư trẻ. Lòng hiếu khách đến nồng nhiệt và sự quan tâm đến người khác một cách chu đáo, niềm vui được đón khách dạt dào trong anh toát lên qua nét mặt cử chỉ, anh biếu bác lái xe củ tam thất, mừng quýnh đón những quyển sách bác mua, hồ hởi đón mọi người lên thăm nhà. Anh hồn nhiên kể chuyện về công việc, đồng nghiệp, cuộc sống của mình nơi Sapa khó khăn. Điều bất ngờ dành cho cô kĩ sư trẻ khi anh hái một bó hoa rực rỡ sắc màu tặng cho cô trong lần đầu gặp. Anh trồng nhiều loại hoa, hoa dơn, hoa thược dược vàng, tím đỏ,.. vườn hoa khoe sắc rực rỡ hàng ngày như động lực, tiếp sức, làm tâm hồn anh tươi mát, thêm yêu cuộc đời.

Anh háo hức biết bao khi bác lái xe đưa anh cuốn sách. Anh thích đọc sách, trò truyện, gia tiếp với sách, lấy sách làm tri kỷ. Thế giới riêng của anh “một ngôi nhà ba gian sạch sẽ, với bàn ghế, sổ sách, biểu đồ, thống kê, máy bộ đàm” một cuộc đời riêng thu gom lại một góc trái gian với chiếc giường con,một chiếc bàn học, một chiếc giá sách” và ở ngoài sân: đàn gà, vườn hoa,, thật đẹp và vô cùng giản dị, thanh bình. Có lẽ chính lối sống đẹp đẽ ấy khiến anh quên đi cảnh cô đơn với công việc khắc nghiệt nhàm chán để thấy yêu nghề, yêu cuộc sống hơn.

Anh còn là một con người khiêm tốn, khi bảo bác họa sĩ đừng vẽ mình, “để cháu giới thiệu với bác những người khác đáng vẽ cho bác vẽ hơn”. Anh say sưa kể về người kĩ sư nông nghiệp lai tạo giống su hào cho cả nước, hay người đồng nghiệp nghiên cứu sét. .. anh đã mang nặng những ân tình của mảnh đất Sa pa này, anh cũng thấu hiểu sự hy sinh thầm lặng của những con nguwoif đang ngày đêm là việc và lo nghĩ cho đất nước.

Đúng 5 phút anh kể về công việc của bản thân,còn 20 phút anh mời mọi người uống trà, trò chuyện. Anh thèm và khao khát nói chuyện dưới xuôi. Khi chỉ còn 5 phút là họ chia tay nhau, anh chuẩn bị làn trứng cho ông họa sĩ, cô kĩ sư và bác lái xe ăn trưa. Những hành động, cử chỉ nhỏ cho ta thấy một tấm lòng nhân hậu, trong sáng đến thánh thiện. Trong vòng ba mươi phút mà anh hiện ra trong cái nhìn của mọi người chừng ấy nét đáng yêu, đáng chân trọng.

Chỉ bằng vài nét phác họa nhẹ nhàng, tác giả đã vẽ lên chân dung anh thanh niên – vẻ đẹp tinh thần, tình cảm, lối sống, lý tưởng, công việc của anh.

Một mẫu người âm thầm cống hiến tuổi thanh xuân cho sự nghiệp chung thật vô tư, không đòi hỏi, không yêu cầu gì dần hiện ra qua cái nhìn của cô kĩ sư, ông họa sĩ. Tác phẩm chính là tiếng nói tri ân với một thế hệ vàng của thanh niên Việt Nam cách đây mấy thập kỉ. Ta càng thêm trân trọng những hi sinh của họ không để cho hình ảnh của họ chìm vào quên lãng giữa cuộc sống hiện đại.

Loading...
Content Protection by DMCA.com

Check Also

mieu-ta-cu-gia-cau-ca

Tả cụ già đang câu cá – văn lớp 6

Loading... Đề bài: Tả cụ già đang câu cá (Văn lớp 6). Bài làm Vào …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *