Home / Văn tiểu học / Văn lớp 5 / Kể lại kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ nhân ngày 20-11

Kể lại kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ nhân ngày 20-11

Loading...

Đề tài:Kể lại kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy  cô giáo cũ nhân ngày 20-11

Bài làm

Ở đời mỗi con người đều có những kỉ niệm khác nhau, đáng nhớ. Có những kỉ niệm làm cho ta có thể quên ngay và cũng có những kỉ niệm làm cho con người ta nhớ mãi không quên. Câu chuyện mà tối muốn kể với các bạn là một câu chuyện sau đây.

Giờ ra chơi hôm ấy tôi được phân công trực nhật lớp với bạn Mai. Tôi bảo Mai cậu cứ ở lại chơi với các bạn đi tớ tự làm một mình là được. Tôi cầm cái giẻ lau bảng bước lên lau vài đường cơ bản rồi mệt mỏi ngồi xuống bàn giáo viên với trạng thái lo âu, tâm trạng đầy bất an.

Tại sao tâm trạng tôi lại nặng nề như vậy? Đó là tiết trước là giờ văn tôi đã không học bài cũ lại cộng thêm tội nói chuyện trong lớp, hai cái tội lớn đã gặp nhau đủ điều kiện để tôi yên vị trong sổ đầu bài rồi. Cô văn còn nói cuốn tuần này mời phụ huynh đến gặp cô.

Tôi rất sự và lo lắng tay run run, chân cuốn quýt không bước lên được. Tôi sợ phải mời mẹ đến, phải cho mẹ nghe những lời không hay về tôi. Vì tôi là niềm hy vọng duy nhất của mẹ. Nhà tôi đông anh chị em nhưng tôi là út nên được mẹ cho ăn học, dù vất vả khó khăn đến đâu mẹ cũng cố để cho tôi đi học. Mẹ chỉ mong đời con sẽ khác đời của mẹ đi đỡ vất vả cả cuộc đời. Mẹ đã gài đi rất nhiều vì đàn con nhỏ vì cuộc sống mưu sinh cơm áo gạo tiền, mẹ chẳng lúc nào được nghỉ ngơi, ngay cả trong giấc ngủ mẹ cũng chưa bao giờ được ngon giấc vì bao nhiêu chuyện khiến mẹ phiền lòng. Tuần trước mẹ đã được coi bảng điểm của tôi, tôi nhìn thấy khuôn mặt đen lại với đôi mắt trĩu xuống vì điểm kém của tôi. Nếu mà hôm nay mẹ biết được chuyện này nữa thì mẹ sẽ như thế nào đây? Mẹ sẽ buồn lắm, mẹ thất vọng vì tôi lắm!

20-11 ki niem dang nho

Nhưng trong đầu tôi đã lóe lên một tia hy vọng, hôm nay là ngày đầu tuần mà cuối tuần mới sinh hoạt lớp cô chủ nhiệm sẽ không biết được chuyện xảy ra ngày hôm nay. Tôi đã cầm bút xóa, xóa đi những dòng chữ của cô văn rồi vui vẻ trở lại trạng thái ban đầu. Người như nhẹ nhõm vì chút được tảng đá lớn đang đè nặng tôi.

Tùng , tùng tiếng trống vào lớp tôi cầm vội cái chổi khua vài phát rồi ngồi yên vị chỗ của mình.Và cuối cũng cũng đã qua ngày mệt mỏi như hôm nay.

Cuối cũng cũng đến ngày sinh hoạt lớp rồi. Hôm nay tôi không muốn đến lớp tẻo nào cả, bước chân tôi cứ nặng trĩu trên đường quen thuộc mà hằng ngày tôi vẫn đi. Lòng tôi buồn lắm mệt lắm, xấu hổ nữa nếu mà cô nêu tên tôi trước lớp rồi cho đứng hằng tiếng đồng hồ để các bạn nhìn chằm chằm vào tôi thì tôi sẽ như thế nào đây? Trong lòng chất chứa đầy lo âu thấp thỏm đứng ngồi không yên. Cô chủ nhiệm bước vào lớp cô giở quyển sổ đầu bài ra nhìn kĩ từng chữ một không bỏ xót bất cứ chữ nào cả. Tôi run run cúi gằm mặt xuống bàn không dám đứa mắt nhìn cô, thi thoảng tôi chỉ dám lướt nhanh xem thái độ cô như thế nào? Đôi lông mày cô nhíu lại vì vẻ bực bội , mỗi lúc cô bực mình cô thường có thái độ như vậy. Nhưng cuối cùng cô chẳng nói gì liên quan đến tôi cả tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi mong rằng sai lầm của tôi sẽ mãi được chôn vùi theo thời gian cả hiện tãi và mãi mãi.

Nhân ngày giáng sinh cô giáo chủ nhiệm gửi cho tôi tấm thiệp chúc mừng tôi vui mừng nhận rồi về nhanh đến nhà mở nó ra đọc. Tôi sững người lại với những dòng chữ rất nắt nót của cô: ” Nhân ngày giáng sinh cô chúc em vui vẻ và học tập thật tốt. Ở đời không ai là không mắc sai lầm nào cả. Mà là người ta có dũng cảm nhận ra nó và sửa sai nó hay không thôi. Cô mong là em hãy dũng cảm nhận ra sai lầm của mình và tiến bộ hơn, có gan ăn cắp thì phải có gan chịu đòn em ạ. Không ai có thể giúp mình được bằng chính bạn thân mình giúp mình đâu để mình tiến bộ hơn và trở thành một người tốt”. Thật ra thì cô đã biết hết mọi chuyện, thì ra là cô đã nhận ra được thái độ của tôi nhưng cô vẫn chờ sự dũng cảm đứng lên nhận lỗi của tôi. Cô mong tôi tự chịu trách nhiệm với những gì mà mình gây ra. Tôi rưng rưng nước mắt và ngay lúc này tôi có thể chạy đến nhà cô đứng trước mặt cô để nhận sai lầm của mình.

Hôm nay tôi cũng đã trở thành một người giáo viên đứng trên bục giảng, mỗi lần các bạn học sinh mắc phải sai lầm tôi lại nhớ lại những chuyện trước đây của tôi. Da mặt tôi đã nóng lên vì vẻ xấu hổ, và ân hận vì những sai lầm của tôi. Cảm ơn vì đã chỉ  chỗ sai cho tôi. Cảm ơn cô vì đã bao dung cho tôi, cảm ơn cô vì tất cả.

Loading...
Content Protection by DMCA.com

Check Also

nam-cao

Phân tích những đặc sắc nghệ thuật của nhà văn Nam Cao trong truyện ngắn Đôi mắt

Loading... Đề tài : Phân tích những đặc sắc nghệ thuật của nhà văn Nam Cao …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *