Home / Văn THCS / Văn lớp 9 / Kể về cuộc gặp gỡ giữa em và anh lái xe trong bài thơ ” Tiểu đội xe không kính”

Kể về cuộc gặp gỡ giữa em và anh lái xe trong bài thơ ” Tiểu đội xe không kính”

Loading...

Đề tài:Kể về cuộc gặp gỡ giữa em và anh lái xe trong bài thơ ” Tiểu đội xe không kính”

Bài làm

Trong kì nghỉ hè năm nay bố mẹ cho tôi về với bà ngoại để tránh cái nắng oi ả khó chịu của thành phố. Được về quê tôi rất háo hức vì lâu rồi không được chơi với mấy đứa ở quê ròi thất hứa với chúng mãi vì không có dịp về. Bước đến cổng tôi đã thấy nhà bà có tiếng người lạ và ồn ào lắm.

Vào đến nhà tôi đứng người với một người đàn ông đứng tuổi đang nói chuyện với bà tôi. Vào nhà đi bé qua đây bà giới thiệu nào. Đây là bác cùng đồng đội với cậu cháu ngày xưa hôm nay có dịp về thăm lại cậu thắp nến nhăng cho cậu và thăm bà luôn. Bác ngày xưa lái xe ở tiểu đội xe không kính đó.

Vâng ạ! cháu chào bác. Bác là người đã lái xe ở bài thơ tiểu đội xe không kính mà cháu đã từng học phải không ạ? Bài thơ rất nổi tiếng và hay của nhà thơ Phạm Tiến Duật.

Bác cũng trặc tuổi bố tôi, khuôn mặt bác rất kiên nghị nhưng lại đôn hậu, nhìn bác vẫn tràn đầy chất lính của anh bộ đội cụ Hồ.

Thưa bác cháu có thể yêu cầu bác một việc được không ạ? Cháu rất tò mò và muốn bác kể lại về những ngày tháng lái xe của bác. Bác cười nói vui vẻ và sẵn sằng.

Thưa bác có phải bác lái những chiếc xe không có kính phải không ạ?

Xe không phải không có kính, mà thực ra là những chiếc xe có kính cháu ạ. Tiểu đội của bác được phân công lái những xe tải chuyên trở lương thực và đạn dược cho chiến trường. Ngày đầu tiền những chiếc xe được trang bị là những chiếc xe mới có đầy đủ không thiếu bất cứ cái gì. Nhưng vì đường trường sơn là đường rừng núi mà giặc thì tàn phá dữ dội làm cho những chiếc xe không còn nguyên vẹn nữa cháu ạ.

âmnh lai xe truong son- dung cam

Lái xe không kính, không mui, không đèn chắc nguy hiểm lắm bác nhỉ?

Nguy hiểm lắm cháu ạ, cái sống, cái chết lúc nào cũng trong gang tấc. Lái xe không kính thì nguy hiểm nhất là bụi đấy vì đường ngày xưa toàn là đường đất đâu có đường nhựa đường bê tê như bây giờ. Bụi cuốn vào mắt, vào quần áo. Bụi dày đặc đến mức mắt cay xè không thể mở mắt nổi. Lúc ấy râu, tóc, quần áo rực lên một màu đỏ của đất trường sơn. Ròi cả mưa nữa chứ. Mưa ở trường sơn thì thường bất ngờ. Đang là bụi bám đầy thì bỗng quần áo nặng chịt vì nước mưa, mưa to hắt vào mắt cũng không tài nào mở mắt nổi một tài cầm lái một tay gạt nước mưa. Thế nhưng những người lính lái xe như bác không bao giờ chịu dừng lại luôn phải tranh thủ tránh giờ cao điểm cháu ạ. Cũng vì xe không có kính nên mưa gió vứt vào cabin đủ thứ nào là lá nào là cành cây gã. Bác đã bao lần bị cành cây đâm vào tay chảy máu đau nhức vô cùng. Gian khổ là thế đấy cháu! Mỗi chuyến chở hàng đến đích là cả một kì tích. Vậy mà luôn có kì tích đấy.

Bác mỉn cười, khuôn mặt ánh lên niềm tự hào. dường như nhiệt huyết của tuổi trẻ đang sống lại trong bác. Và bỗng chốc những vần thơ của nhà thơ lại hiện về trong tôi. Đó chính là thực tế ở chiến trường năm ấy. Thế mà những người lính cụ Hồ vẫn tràn đầy lạc quan, yêu đời và tin tưởng vào một ngày mai chiến thắng.

Tôi thấy bác trầm ngâm ánh mắt thì xa xôi như bác đang hồi tưởng về những ngày đã qua.

Bỗng bác cất tiếng làm tôi giật mình. Xe không có kính hóa lại hay cháu ạ. Gặp bạn cũ, gặp đồng đội, tay bắt mặt mừng có thể thò tay qua lớp kính vỡ để bắt tay, để chào hỏi nha. Giưã đại ngàn mênh mông bác lại cảm thấy tự hào vì mình được sống và chiến đấu bên đồng đội thân yêu. Cảm thấy mình sống có ích hơn vì đã góp được công sức nhỏ vào công cuộc kháng chiến gian khổ của đất nước.

Cháu không hiểu tình đồng chí, đồng đội đối với bác nó cao cả và thiêng liêng như thế nào đâu. Chỉ cần đi chung trên một con đườn, trên một chiếc xe, cùng một tiểu đội thì đó chính là anh em một nhà rồi. Đói có thể chia nhau miếng cơm, áo rách có thể cho miếng vải để vá, sốt rét rừng có thể nhường chăn cho đồng đội. Dù chốc lát có thể mỗi người một hướng và chẳng thể gặp lại nhau nữa vì chiến trường khốc liệt.

Bác và cậu cháu đã trở thành đôi bạn tri kỉ nhưng bác đã may mắn hơn cậu cháu được trở về bên gia đình đầm ấm hạnh phúc. Nhưng cậu cháu và biết bao đồng đội khác đã nằm lại mãi mãi ở chiến trường, trường sơn để bảo vệ cho quê hương tổ quốc ta.

Cháu gái của bác hai câu thơ cuối có phải là:

Xe vẫn chạy vì miền nam phía trước

Chỉ cần trong xe có một trái tim”

Chiến tranh đã qua lâu rồi nhưng đến tận hôm nay, bác không phút nào quên được mình đã từng là người lính lái xe. Bác rất tự hào mình là người lính lái xe năm ấy, mình đã tham gia chiến đấu góp phần vào cuộc thắng lợi của đất nước để ngày hôm nay mình được sống dưới bầu trời độc lập tự do.

Trong tôi bỗng dâng trào lên một cảm xúc kì lạ, vừa khâm phục, vừa tự hào. Ngày hôm nay bác đã cho tôi hiểu thêm về nhiều điều. Trước đây tôi chỉ biết cuộc sống êm đêm, hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của bố mạn ạnbè và thầy cô và được sống trong một thế giới hào bình. Mà không biết được rằng biết bao đồng chí, đồng đội đã hy sinh cả tuổi trẻ của mình để làm nên đất nước ngày hôm nay. Tôi phải cố gắng học tập trao dồi kiến thức để sau này trở thành người có ích cho xã hội, góp một chút công sức nhỏ vào công cuộc xây dựng đất nước.

Loading...
Content Protection by DMCA.com

Check Also

nam-cao

Phân tích những đặc sắc nghệ thuật của nhà văn Nam Cao trong truyện ngắn Đôi mắt

Loading... Đề tài : Phân tích những đặc sắc nghệ thuật của nhà văn Nam Cao …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *