Home / Văn THPT / Văn lớp 11 / Phân tích bài “Thơ duyên” của Xuân Diệu- Văn 11

Phân tích bài “Thơ duyên” của Xuân Diệu- Văn 11

Loading...

Đề bài: Em hãy phân tích bài “Thơ duyên” của Xuân Diệu

Xuân Diệu là ông Hoàng của thơ tình, chính bởi vậy mà ông có những sáng tác về tình yêu đôi lứa có được những nét riêng. Ta vẫn còn biết đến những vần thơ như thấm đẫm tình yêu từ cảnh vật cho đến con người. Và bài “Thơ duyên” chính là một trong những bài thơ đặc sắc như thế.

“Thơ duyên” của Xuân Diệu là một bài thơ là lời thơ của nhân vật trữ tình- là chàng trai như cứ nhớ thương đến lạ, với những tình cảm với những rung động đầu đời với “em”. Có thể nói rằng trong thơ Xuân Diệu luôn có những cung bậc ngược chiều. Nó dường như cũng rất ham sống mãnh liệt bao nhiêu thì nó cũng buồn bã, bi quan tuyệt vọng bấy nhiêu. Bởi chính vì nhà thơ Xuân Diệu luôn mơ về cái tuyệt đỉnh, của một sự rất đỗi hạnh phúc, đã là trọn vẹn thì sao được quyền mà chia phôi chứ? Đó chính là  “Trăng đã rằm thì không được khuyết”. Mặc dù, thi phẩm “Thơ duyên” được xem chính là bài thơ trong sáng bậc nhất trong thơ Xuân Diệu nhưng dường nó vẫn có cái vòng u tối của sự mặc cảm, của sự lo âu.

Khổ thơ mở đầu gợi lên đó cính là cả một thế giới thiên nhiên có hình khối, có sắc màu, có cả âm, hữu thanh và vô thanh. Ta như thấy nó đặc sắc hơn nữa bỡi dường như tất cả quy tụ ở vòm me xanh trong một buổi chiều thu. Tuy nhiên chúng ta có thể nói rằng chính trong con mắt của người say đắm men tình thì cả thế giới thiên nhiên náo nức như buổi sáng mùa xuân. Và qua đó ta như thấy được rằng tất cả đều là quan hệ cặp đôi “chiều mộng” thf chúng sẽ “hòa thơ“ để cặp đôi với “nhánh duyên trăng  và cả vòm me như thật thoáng đãng. Hình ảnh đôi chim chuyền cứ như đuổi nhau ríu rít, chuyền cành và bầu trời như muốn dồn tất cả màu xanh để lại như bất tận.

Phan tich bai tho duyen cua Xuan Dieu

Và trong chính câu thơ thứ ba rất mạnh: màu xanh không phải là rót, rải mà là đổ xuống ào ạt. Ta dường như cũng thấy được vòm me không chỉ là vòm màu xanh ớ một tầng mà tất cả chiếc lá me đều đậm màu xanh ngọc non tơ nhất.

Trong dòng thơ thứ tư là một tiếng huyền rất bí mật biết bao nhiêu. Dường như ta có thể cảm nhận ra  đây nó dường như lại có một sức mạnh là lời rủ rê, ngọt ngào nhất của một thế lực vô hình nào đó cứ như vẫn đang điều khiển thế giới thiên nhiên giao cảm mãnh liệt với nhau.

Lúc này đây ta như thấy được nàng thu vô hình đã đến để đem lại phép màu cho buổi chiều lạ lùng này đó chính là “Thu đến, nơi nơi động tiếng huyền”.

Qủa thật ta như thấy đây như đúng là một buổi chiều êm ả như ru nó sáng bừng lên p bởi màu xanh ngọc tuyệt đẹp của lá. Rồi ta như thấy được cả bầu trời cũng mở ra nhuộm màu xanh ngọc, nó cứ như mở rộng tầm mắt bao la cộng với tiếng chim ríu rít khiến cho ta cứ ngỡ là buổi sáng xuân.

Ta như thấy và phán đoán được rằng nếu khổ thơ thứ nhất là thiên nhiên thì khổ 2 một nửa dành cho con người. Qủa thực chính những sự giao cảm của thiên nhiên dường như bị lan rộng bởi cái từ trường đó là “Tình ái” dường như lại được phát ra từ vòm me xanh lạ lùng. Ta dường như cũng có thể thấy được những sự vật hết sức thân quen hàng ngày thực sự đã “lạ hóa” đi, khác lạ đi chính bởi quan hệ cặp đôi. Vẫn còn đó chính là con đường giá, đó chính là những cành cây, nắng đều là những sự vật thân quen đến mức ta không còn chú ý đến nữa. Thế nhưng, xác định ngữ “nhỏ nhỏ” hay còn là từ “xiêu xiêu”, “là là”’ đặc sắc. Và cũng chính vì dáng điệu của nắng “trở chiều” dường đó cũng là một cách duyên dáng, kiểu cách đã khiến cho mọi sinh thế trở nên có hồn người.

Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn.

“Lòng” đó chính là trái tim, là tâm hồn nghe ý thực ra cũng chính là nghe lòng. Ta và cả bạn dường như đó chính là những quan hệ có vẻ xa cách nhưng khi đã nghe được cái tiếng nói về thanh, và cũng chính vì tiếng huyền của trái tim thì sự cảm nhận về tinh yêu là có thật.

Lần đầu rung động nỗi thương yêu

Qủa thực thế giới vô hình kết duyên với thế giới hữu hình, cái tiếng lòng vô hình đã nhận được cái sống tình của nhau và nếu như đã được định hình thành cái “nỗi thương yêu”.

Người đọc như cũng cảm nhận được chính thiên nhiên đắm say hơn, có xu hướng mở đường để cho tình yêu lứa đôi cũng dao động theo. Cũng có nghĩa là cái buổi đầu ấy tất yếu này dường như cũng vẫn sẽ tiếp tục một tình yêu thật sự. Có điều, ta phải nói rằng tất cả thiên nhiên cặp đôi một cách hồn nhiên, thì con người chúng ta dường như cứ cặp đôi tế nhị hơn nhiều: vì hình thức ngỡ như nó cô lập, tách rời:

 

Em bước điềm nhiên đi không vướng chân

Anh đi lững thững chàng theo chân.

Có lẽ rằng chính cái “điềm nhiên” và cái “lững thững” chỉ tạo một khoáng cách giả tạo. Và nhất là khi biết rằng mình “lững thững” và bạn mình điềm nhiên thì tâm trạng đã không còn như vậy nữa. Thực ra, ta cũng như đã thấy được sự cặp đôi đã chuyến biến ở đại từ nhân xưng. Cặp từ “Ta” và “bạn” dường như cũng đã trở thành anh với em. Hơn hết đó chính là nhân vật trữ tình thú nhận đó là một sự vô tâm nhưng vô tâm như thật hờ hững và như một “cặp vần” trong bài thơ “dịu” mà thôi. Có lẽ rằng chính cấu trúc nên bài thơ “dịu” ấy dường như cũng chính là những cặp đôi của thiên nhiên. Và lúc này đây thì “Anh” và “em” quyết định cái sinh mệnh của bài thơ ấy. Qủa thực chính “Cặp vần” nó ngỡ như rất vô tâm với nhau bởi nó thường đứng rất cách nhau trong bài thơ nhưng dường như nó lại không có nó thì không thể nói là thơ. Từ “cặp vần”  được Xuân Diệu sử dụng rất đắt bởi vì không có cặp thì không ai gọi là vần ở trong thơ. ĐiỀu này có nghĩa là không có em là anh thành vô ý nghĩa. Tác giả đã như mượn lối so sánh độc đáo, giàu gợi cảm nhà thơ đã phủ nhận sự đó chính là vô tâm của anh với em. Bên trong họ đã vướng mắc tơ duyên.

Và chi đến khổ thơ thứ tư ta thấy cảm xúc đột ngột biến điệu đi rất khác. Ta thật không khó để thấy được tất cả quan hệ cặp đôi đã trở nên lẻ loi, buồn bã, hình ảnh mây biếc và tất cả những hình ảnh con cò trên ruộng là hai cá thể cô đơn không quan hệ với nhau. Và dường như chính là một bên thì bay gấp gấp, một bên thì phân vân muốn ở và cũng muốn đi. Ta dường như cũng đã thấy được chính những rạng thái nước đôi này đủ biểu hiện một sự mặc cảm tất yếu về sự chia li, đổ vỡ trong tình ái. Dường như mà khi đó là điều co người lo lắng, nhất là như chưa nắm bắt được đối tượng mà mình để hết tấm lòng, để hết cái giấc mơ vào đó thì sự run rẩy tội nghiệp của Xuân Diệu, và đó cũng chính là của đôi cánh cò trên ruộng là tất yếu. Có thể thấy được khi mà cánh cò như càng dang thêm cánh nghĩa là cũng  vọng nhiều hơn thì sẽ thấy nỗi cô đơn rộng lớn hơn. Ta đường như cũng có thể thấy được chính đó là bức tranh đối lập hoàn toàn với khổ thứ nhất.

 

 

Đến khố thứ 5 thật đặc sắc. Dường như mà khi đã phát biểu một quan điểm nhân sinh, một sự giải thích rằng tình yêu không cần một sự mai mối hay cần những nghi thức nào cả mà tình yêu bởi xuất phát từ một nguyên nhân đặc biệt không ai có thể phủ nhận được. Do họ dường như cũng đã thật“ngơ ngẩn” với nhau nên ngay giờ phút này đây nhân vật “anh” đã thấy đám cưới lòng viên mãn một tình yêu.

Qủa thật rằng chính con người là kết tinh cuối cùng mà tạo hóa ban phát. Chữ “duyên” của thiên nhiên dường như cũng lại không cần lí giải. Cái duyên của con người dường như cũng chính là do thiên nhiên xui khiến. Và “anh” và “em” cũng vậy,

Xuân Diệu thật tài tình khi đã ghi thêm vào cuốn từ điển lình yêu bằng thơ mà ông hàng mơ ước một định nghĩa về chữ duyên rất quyến rũ, mới lạ hơn. Đó còn chính là những bất ngờ và ngẫm nghỉ nó rất đúng, rất đáng để chúng ta suy ngẫm

 

Loading...
Content Protection by DMCA.com

Check Also

gioi thieu hoa hong

Giới thiệu về hoa hồng- Văn 8

Loading... Đề bài: Em hãy Giới thiệu về hoa hồng Hoa hồng xuất hiện trên …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *