Home / Văn THPT / Văn lớp 10 / Phân tích bi kịch của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến qua “Độc tiểu thanh ký” và “Chinh phụ ngâm”

Phân tích bi kịch của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến qua “Độc tiểu thanh ký” và “Chinh phụ ngâm”

Loading...

Đề bài: Phân tích bi kịch của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến qua “Độc tiểu thanh ký” và “Chinh phụ ngâm”

Bài làm

Phụ nữ khi sinh ra là đã mang trong người những định kiến, tư tưởng, ràng buộc, những tiêu chuẩn để đánh giá về mình. Từ thời phong kiến, khi còn bé cho tới lúc già thì lúc nào họ cũng học để làm một người con hiếu thảo, một người vợ đầy đủ tam tong tứ đức, một người mẹ tuyệt vời. Có lẽ chính những điều này đã biến thân phận của những người phụ nữ trở thành những tấm bi kịch. Để hiểu thêm về vấn đề này chúng ta có thể tìm hiểu sâu hơn qua các tác phẩm như là Độc tiểu thanh ký của Nguyễn Du và Chinh Phụ ngâm của Đặng Trần Côn để có thể hiểu rõ hơn về cuộc đời, số phận của những người phụ nữ trong xã hội cũ.

ở trong cái xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ thì dường như bạc mệnh là số phận chung của các hồng nhan và hai tác phẩm  Độc tiểu thanh kí và Chinh phụ ngâm đã chứng minh cho điều ấy rất rõ ràng.

Độc tiểu thanh kí là bài văn chữ Hán cưa Nguyễn Du được in trong Thanh Hiên thi tập. Trong tác phẩm, nàng tiểu Thanh là một cô gái tài sắc vẹn toàn, đa sầu đa cảm, vì hoàn cảnh bắt buộc mà nàng đã phải chịu làm lẽ một thương gia họ Phùng ở Hàng Châu, nàng bị vợ cả của chồng ghen tuông, hành hạ và phải sống cô quạnh một mình ở núi Côn Sơn. Tuổi thanh xuân của nàng bị giam hãm trong những bức tường lạnh lẽo không hơi ấm. Thương tiếc cho chính số phận của mình, nàng gửi tâm tình của mình vào những dòng thơ để ghi lại những đau buồn sầu khổ. Ít lâu sau, vào cái độ tuôi mười tám mà nàng đã phải từ giã cõi đời, nàng ra đi trong cô đơn, oán hờn. Nàng chết nhưng vẫn chưa yên, vợ cả nhẫn tâm đốt cả tập thơ của nàng để lại, nhưng người đời giữ lại được Phần dư của tập thơ và lưu truyền cho phận đời bạc mệnh của nàng.

thanphannguoiphunutrongxahoiphongkien
Thân phận phụ nữ trong xã hội phong kiến – văn lớp 10

Nguyễn Du đọc được những câu thơ của nàng tiểu Thanh, lòng thương cảm với cô gái tội nghiệp ấy dạt dào, đồng thời bày tỏ niềm day dứt trước số phận hồng nhan bạc phận của bao người phụ nữ tài hoa khác, được thể hiện rất rõ ràng qua các câu thơ:

Tây Hồ cảnh đẹp hóa gò hoang

Thổn thức bên song mảnh giấy tàn.

Son phấn có thần chon vẫn hận,

Văn chương không mệnh đốt còn vương

Nỗi hờn kim cổ trời khôn hỏi

Cái án phong lưu khách tự mang,

Chẳng biết ba trăm năm lẻ nữa,

Người đời ai khóc Tố Như chăng?

May mắn hơn nàng tiểu Thanh, người chinh phụ có chồng và đã được sống những tháng ngày hạnh phúc mặn nồng lứa đôi bên chồng. Thế nhưng bi kịch của nàng đã xảy ra khi có chiến tranh, chồng nàng ra đi với mong muốn lập công để lấy ấn phong hầu. Người chinh phụ ở lại phải chờ đợi chồng trong cảnh cô đơn mòn mỏi, lặng lẽ nhìn tuổi xuân của mình trôi qua một cách tuyệt vọng. Niềm khao khát hạnh phúc lứa đôi đã khiến người chinh phụ nhận ra rằng tất cả những điều như công danh, ấn phong hầu âu cũng chỉ là danh nghĩa mà thôi, tất cả chỉ là phù phiếm, và nàng chợt hối hận:

Chợt thấy màn dương liễu đầu đường

Hối hận đã để chồng đi tòng quân để tìm kiếm ấn phong hầu.

Tấn bi kịch chung của nàng tiểu Thanh và người chinh phụ, cũng là bi kịch của đại đa số phụ nữ ở trong xã hội cũ, đó là bi kịch về hạnh phúc lứa đôi không trọn vẹn, người phụ nữ không hề có quyền để quyết định cho chính cuộc sống, niềm hạnh phúc của mình. Hạnh phúc đối với họ rất mỏng manh, mơ hồ. Có chăng cũng nhờ may mắn mà thôi.

Đến với tiểu Thanh ba trăm năm sau khi nàng mất, nhà thơ ngậm ngùi trước cành tan thương, cảnh đẹp Tây Hồ đã hóa gò hoang. Thời gian đã hủy hoại tất cả, gò hoang đã chon vùi nàng tiểu Thanh xấu số, cuộc đời của người con gái ấy cũng chẳng còn gì ngoài những giai thoại về nàng. Cảnh đẹp ấy khiến cho tình này nhân lên gấp bội, nhà thơ thổn thức trước số phận của con người xấu số

Tây Hồ cảnh đẹp hóa gò hoang

Thổn thức bên song mảnh giấy tàn

Không phải cứ chết đi là hết, nàng chết những thâm tâm không cam lòng cho số phận hẩm hiu, có chồng nhưng lại phải chịu cảnh lẻ loi một mình, không biết tâm sự nỗi buồn này cùng ai, nàng đành nhờ những dòng thơ lưu lại cảm xúc của mình để vơi bớt sầu đau, vậy mà vẫn bị người vợ cả đành tâm ghen ghét và đốt đi, may mắn có người tìm được và lưu lại cho đời sau để cho Nguyễn Du đã đọc được   , nhà thơ đọc tập thơ và cảm nhận rằng linh hồn nàng vẫn còn vương vấn chốn trần gian:

Son phấn có phần chon vẫn hận,

Văn chương vô mệnh đốt còn vương.

Không phải chịu cảnh lẻ loi lúc có chồng, nhưng người chinh phụ của Đặng Trần Côn cũng rơi vào bi kịch, bi kịch đó do chiến tranh gây ra. Chiến tranh xảy ra chồng nàng phải ra trận với mông ước mang được ấn phong hầu trở về, để lại nơi quê nhà người vợ trẻ đang độ tuổi xuân xanh phải nuôi mẹ gia và chờ đợi phu quân trở về trong vô vọng.

Nàng tự hỏi vì sao đôi lứa phải chia cắt? Vì sao lại phải lâm vào tình cảnh một mình nuôi mẹ già con dại? vì sao có chồng mà vẫn lẻ bóng?

Người chinh phụ thấy lòng trống vắng lạ lung, tâm trạng nàng bồn chồn, nàng ngóng tin vui mà mãi chẳng thấy đâu, suốt năm canh một mình bên đèn, nỗi niềm không biết san sẻ cùng ai:

Đèn có biết dường bằng chẳng biết

Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi

Buồn rầu nói chẳng nên lời

Hoa đèn kia với bóng người khá thương

Gà eo óc gáy sương năm trống

Hòe phơ phất rủ bóng bốn bên

Khắc giờ đằng đẵng như niên

Mối sầu dằng dặt tựa miền biển xa.

Tâm thế của nàng bây giờ thật chơi vơi, khổ sở, bất an. Nàng chỉ biết gửi niềm thương nhớ vào gió mây mà thôi.

Bi kịch của nàng tiểu thanh là ở chế dộ đa thê, nàng phải chịu đựng nỗi cô đơn đến chết vì sự ghen tuông hành hạ của người vợ cả, chết đi còn bị ghen tuông, chết mà chẳng thể còn lưu lại được một tập thơ của mình. Còn bi kịch của người chinh phụ là bi kịch chờ đợi mòn mỏi khi người chồng ra trận, chờ chồng mang theo phong ấn trở về những đổi lấy chỉ có sự tuyệt vọng. chiến tranh đã cướp đi tuổi thanh xuân, cướp đi hạnh phúc của nàng. Tiểu Thanh và người chinh phụ có bi kịch khác nhau, nhưng chung quy lại thì họ đều rơi vào bi kịch, đó là bi kịch hạnh phúc dang dở, bi kịch khi phải chịu cảnh chồng chung năm thê bảy thiếp của phong kiến, là những cuộc chiến tranh, là giấc mộng vinh quang. Nguyễn Du và Đặng Trần Côn đã thông qua tác phẩm của mình để thay những người phụ nữ ấy đòi quyền sống, quyền được hạnh phúc.

Loading...
Content Protection by DMCA.com

Check Also

mieu-ta-cu-gia-cau-ca

Tả cụ già đang câu cá – văn lớp 6

Loading... Đề bài: Tả cụ già đang câu cá (Văn lớp 6). Bài làm Vào …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *