Home / Văn THCS / Văn lớp 8 / Phân tích đoạn trích “Trong lòng mẹ” – Văn lớp 8

Phân tích đoạn trích “Trong lòng mẹ” – Văn lớp 8

Loading...

Đề bài: Phân tích đoạn trích Trong lòng mẹ

Bài làm

Ai trong chúng ta cũng có những kí ức tuổi thơ đầy hồn nhiên, vui tươi và kì diệu. Vậy mà với chú bé Hồng trong trích đoạn “Trong lòng mẹ” của Nguyên Hồng lại chứa nhiều nỗi xót xa, đau khổ. Chính những tình cảm của cậu bé hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng dành cho mẹ đã chạm đến trái tim người đọc và để nhiều ấn tượng sâu sắc hơn cả.

Trích đoạn “Trong lòng mẹ” thuộc chương IV của hồi kí “Những ngày thơ ấu” là một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng. Cậu bé Hồng sinh ra là kết quả của một cuộc hôn nhân không tình yêu. Gia cảnh lúc đầu còn khấm khá, về sau lụi bại dần. Người cha vì bất mãn trở nên hằn học với mọi thứ, rồi tìm đến thuốc phiện. Còn mẹ Hồng vì không chịu nổi cảnh chì chiết, đày đọa bên nhà chồng cho nên phải bỏ nhà đi tha hương cầu thực. Bé Hồng trở nên bơ vơ khi cha chết, mẹ bỏ đi. Được bà cô nuôi nấng nhưng những tháng ngày ấy thật sự là một cơn ác mộng đối với một đứa trẻ hãy còn thơ ngây.

Mở đầu bằng một giọng kể nhẹ nhàng mà chua xót “Tôi đã bỏ cái khăn tang bằng vải màn ở trên đầu đi rồi. […] Gần đến ngày giỗ đầu thầy tôi, mẹ tôi ở Thanh Hóa vẫn chưa về”, Nguyên Hồng đã khiến cho tâm trí người đọc bị ám ảnh về một đứa trẻ phải chịu quá nhiều cay đắng. Cha mất, mẹ bỏ đi xa. Và sắp đến ngày giỗ đầu cha, cậu bé Hồng lại càng mong ngóng người mẹ trở về.

Sống vời bà cô, tiếng là em gái của cha nhưng bé Hồng lại chẳng được thương yêu. Cậu bé như cái gai trong mắt nhà nội. Chính vì thế mà có lần bà cô đã hỏi: “Mày có muốn vào Thanh Hóa thăm mẹ mày không?”. Trong những giây đầu, cậu bé vội mừng thầm, toan gật đầu đồng ý nhưng rồi thấy “nét mặt khi cười rất kịch của cô” thì cậu bé Hồng mới nhận ra tâm địa độc ác của cô mình, cho nên Hồng chỉ biết cúi đầu không đáp.

phan-tich-doan-trich-trong-long-me
Phân tích đoạn trích “Trong lòng mẹ” – Văn lớp 8

Cậu bé hiểu rõ “nhắc đến mẹ tôi, cô tôi chỉ có ý gieo rắc vào đầu óc tôi những hoài nghi để tôi khinh miệt và ruồng rẫy mẹ tôi, một người đàn bà đã bị cái tội là góa chồng, nợ nần cùng túng quá, phải bỏ con cái đi tha hương cầu thực”. Những suy nghĩ ấy đã cho thấy một tâm hồn non nớt đã sớm bị vùi dập, bị đầu độc bởi những lời cay nghiệt và thiệt thòi không đáng có. Tuổi thơ của Hồng vì thế trở thành một kí ức đầy đau buồn, ám ảnh chứ chẳng có một điều kì diệu hay mộng mơ nào hết.

Mặc dù vậy nhưng Hồng lại là một đứa trẻ sâu sắc, có những suy nghĩ rất trưởng thành. Lời bà cô nói, Hồng chỉ nín lặng lắng nghe. Còn trong thâm tâm, cậu chưa bao giờ ghét bỏ mẹ của mình. Ngược lại, cậu luôn mong ước thiết tha được gặp mẹ, được mẹ chở che thì dù khổ sở thế nào cậu cũng chấp nhận. Chính vì thế, mỗi khi nghĩ về mẹ, Hồng “chỉ im lặng, cúi đầu, khóe mắt cay cay”, cậu nén cảm xúc vào bên trong, không để nó bật ra trước mắt bà cô độc ác, bởi vì nếu cậu khóc thì thể nào bà cô sẽ càng mỉa mai và châm biếm hơn.

Cậu bé Hồng hiểu mẹ mình, hiểu những cay nghiệt của nhà nội và những hủ tục phong kiến đã đẩy mẹ mình vào cảnh khốn cùng và phải chịu tiếng nhuốc nhơ. Chính vì thế, cậu bé mới có ý nghĩ “giá những cổ tục đã đày đọa mẹ tôi là một vật như hòn đá hay cục thủy tinh, đầu mẩu gỗ, tôi quyết vồ lấy ngay mà cắn, mà nhai, mà nghiến cho kỳ nát vụn mới thôi”. Cái ý nghĩ đó đã cho thấy một sự kìm nén đến bất lực. Cậu chẳng thể làm gì được, nên chỉ có thể là lóe lên suy nghĩ đanh thép và uất hận như vậy thôi.

Có thể nói một tâm hồn thơ bé đầy non nớt mà đã phải suy nghĩ quá nhiều, phải để ý đến từng lời nói, hành động của người khác và xung quanh chỉ toàn là những lời mỉa mai, chế giễu. Những điều ấy khiến cho một đứa trẻ mất dần sự vô tư, thay vào đó là một sự trưởng thành với những ý nghĩ phức tạp đan xen. Nguyên Hồng đã rất thành công khi miêu tả tâm lý nhân vật, gợi lên bao nỗi xót xa thương cảm cho người đọc.

Và khiến người đọc còn xúc động hơn thế đó là cảnh gặp gỡ giữa mẹ và bé Hồng sau bao nhiêu xa cách. Đây được xe là mạch cảm xúc chính, là cao trào buộc những thắt nút tình cảm trước kia giờ được mở bung ra để cho những yêu thương thiêng liêng ùa về.

Chỉ thoáng thấy một bóng người trông giống mẹ mình mà cậu bé vội cất tiếng gọi: “Mợ!Mợ!Mợ ơi” như thể sợ người ta sẽ đi mất. Có lẽ, niềm yêu thương, sự mong ngóng phải kìm nén quá lâu nên nay chỉ cần thất bóng người đã chực trào ra. Khoảnh khắc cậu bé được sà vào lòng mẹ là giây phút thật thiêng liêng và cảm động. “Phải bé lại và lăn vào lòng một người mẹ, áp mặt vào bầu sữa nóng của người miệng, để bàn tay người mẹ vuốt ve từ trên trán xuống cằm, và gãi rôm ở sống lưng cho, mới thấy người mẹ có một êm dịu vô cùng”. Với những lời lẽ đẹp nhất, ngọt ngào nhất, câu văn này đã khiến cho người đọc không khỏi run rẩy xúc động vì tình mẫu tử thiêng liêng. Từ đó tất cả chúng ta đều hiểu ra rằng, không có sức mạnh nào lớn hơn sức mạnh của tình mẫu tử. Dù có đớn đau hay bị thế lực khác chà đạp thì cũng không ai có thể ngăn cản được mẹ con đoàn tụ, có thể thay đổi được những tình cảm của mẹ con dành cho nhau. Cuộc gặp gỡ của mẹ và cậu bé Hồng vì thế đã trở thành cuộc gặp gỡ nhân đạo và nhân văn hơn.

Bằng những lời văn nhẹ nhàng và sâu lắng, “Trong lòng mẹ” đã để lại trong lòng người những rung động ngọt ngào và chân thành nhất. Nó không những chứa đựng một tinh thần phê phán hiện thực mà còn là một triết lí về giá trị tình cảm nhân đạo sâu sắc, thấm đượm chất thơ giữa cuộc đời nhiều cay cực. Tất cả đã cùng góp phần hình thành nên hồn văn nhân ái Nguyên Hồng.

Loading...
Content Protection by DMCA.com

Check Also

Phân tích hình tượng cây xà nu trong truyện ngắn “Rừng xà nu”

Loading... Đề bài: Phân tích hình tượng cây xà nu trong truyện ngắn “Rừng xà …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *