Home / Văn THPT / Văn lớp 12 / Phân tích hình ảnh người đàn bà làng chài trong “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu

Phân tích hình ảnh người đàn bà làng chài trong “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu

Loading...

Đề bài: Phân tích hình ảnh người đàn bà làng chài trong “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu. (Văn lớp 12)

Bài làm

Nguyễn Minh Châu được biết đến là một trong những cây bút văn xuôi có đóng góp xuất sắc nhất cho văn học Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Đọc những tác phẩm của ông, đọc giả dễ dàng nhận tháy con người hiện lên qua mỗi trang văn không phải là con người nhất phiến mà là con người đa chiều và phức tạp. “Chiếc thuyền ngoài xa” là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của ông, tác phẩm tái hiện hình ảnh người đàn bà làng chài cam chịu, nhẫn nhục nhưng ẩn sâu trong đó là tấm lòng vị tha, bao dung.

Tác phẩm kể về những gì mà nhân vật Phùng chứng kiến trong một chuyến đi công tác xa nhà về cuộc sống của một gia đình làng chài. Phản chiếu mặt trái của hạnh phúc gia đình nói chung và gia đình người đàn bà làng chài nói riêng. Phùng bất ngờ khi nhìn thấy người chồng đánh vợ mình dã man, khi anh định bước tới can ngăn thì cậu con trai đã tới và giật chiếc thắt lưng trên tay người bố. Vài ngày sau đó, Phùng lại chứng kiến bạo lực gia đình của đôi vợ chồng này, anh vào can ngăn và bị thương. Sau đó, người đàn bà được mời tới tòa án để bà có quyết định về cuộc sống hôn nhân của mình, nhưng nói thế nào, người đàn bà ấy cũng nhất quyết không chịu ly hôn vì thương chống, thương con. Câu chuyện cảm động phía sau bức tranh về cuộc sống hiện thực khiến Phùng có nhiều suy nghĩ về cuộc đời. Câu chuyện cũng mang lại cho độc giả nhiều trăn trở, suy nghĩ về người đàn bà chấp nhận hy sinh để gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Hình ảnh người đàn bà làng chài được khắc họa qua những câu văn mang tính đặc tả: “Người đàn bà trạc ngoài bốn mươi, một thân hình quen thuộc của đàn bà vùng biển, cao lớn với những đường nét thô kệch. Mụ rỗ mặt. Khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái ngắt và dường như đang buồn ngủ.” Hình ảnh tiêu biểu của người dáng người làng chài ven biển.

Cuộc sống của bà là toàn bộ những mặt trái trong hạnh phúc gia đình nhưng bà cam chịu, nhẫn nhục không hề kêu than một tiếng cũng không hề chống trả. Nếu chỉ tiếp xúc và nhìn bà từ hình ảnh của một con người bình thường thì bà giống như một kẻ yếu đuối chấp nhận nhẫn nhịn, không dám đấu tranh, phản kháng để đòi lại quyền lợi cho chính bản thân mình. Bà bị chồng đánh khi vừa bước chân xuống khỏi con thuyền của mình, đứa con trai của bà đã giật lấy chiếc thắt lưng trên tay người bố, người đàn bà lúc này mới gọi con: “Miệng mếu máo gọi, người đàn bà ngồi xệp xuống trước mặt thằng bé, ôm chầm lấy nó rồi lại buông ra, chắp tay vái lấy vái để, rồi lại ôm chầm lấy”.

hinh-anh-nguoi-dan-ba-lang-chai-trong-chiec-thuyen-ngoai-xa
Hình ảnh người đàn bà làng chài trong “Chiếc thuyền ngoài xa”

Khi một lần nữa, Phùng bắt gặp cảnh người chồng đánh người vợ, anh đã vào can ngăn và bị thương sau đó, người đàn bà bị gọi tới gặp chánh án. Ở đây, Phùng đã nhìn ra con người thật của người đàn bà làng chài: “Người đàn bà vẫn mặc chiếc áo mầu bạc phếch vì nước mặn, một miếng vá bằng vải xanh bằng bàn tay trên vai, những nốt rỗ trên mặt có vẻ thưa ra…”. Phùng còn biết, đây là lần thứ hai người đàn bà được bạn anh là Đẩu mời đến về công việc gia đình.

“Cũng không phải là lần đầu đến một nơi công sở nhưng người đàn bà vẫn có vẻ sợ sệt, lúng túng – cái vẻ lúng túng, sợ sệt mà ngay lúc mụ đứng giữa bãi xe tăng cũng không hề thấy có. Người đàn bà chỉ quen sống giữa mặt nước vừa đặt chân vào trong phòng đầy bàn ghế và giấy má liền tìm đến một góc tường để ngồi”. Với dáng vẻ sợ sệt như đây là lần đầu tiên người đàn bà tới nơi này vậy. Khi được tòa mời đến lần thứ hai, người đàn bà mới rón rén đến ngồi vào mép chiếc ghế và cố thu người lại với vẻ mặt sợ sệt cúi mặt xuống mà không dám nhìn thẳng. Sau khi Đẩu gằn giọngBa ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng. Cả nước không có một người chồng nào như hắn. Tôi chưa hỏi tội của hắn mà tôi chỉ muốn bảo ngay với chị: chị không sống nổi với cái lão đàn ông vũ phu ấy đâu. Chị nghĩ thế nào?” thì người đàn bà chắp tay vái Đẩu lia lịa “Con lạy quí tòa… Quí tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được nhưng đừng bắt con bỏ nó”. Lời khẩn cầu tha thiết của người đàn bà khiến Phùng có chút gì đó cảm thấy ngột ngạt. Chính tình yêu thương người chồng mà người đàn bà nhất định không chịu ly hôn, cho tới khi Đẩu nói chủ chương nguyên tắc của chúng tôi là kêu gọi hòa thuận thì người đàn bà đổi cách xưng hô từ con sang chị, từ quí tòa sang chú. Cách xưng hô trở nên thân mật hơn, chị tâm sự và kể về gia đình mình, có những tâm trạng được bộc bạch khiến cho con người ta cũng phải suy nghĩ về cuộc sống ở đời thường “Chị cám ơn các chú! Đây là chị nói thành thực, chị cám ơn các chú. Lòng các chú tốt, nhưng các chú đâu có phải là người làm ăn… cho nên các chú đâu có hiểu được cái việc của các người làm ăn lam lũ, khó nhọc…”

“Từ nhỏ tuổi tôi đã là một đứa con gái xấu, lại rỗ mặt, sau một bận lên đậu mùa. Hồi bấy giờ nhà tôi còn khá giả, nhà tôi trước ở trong cái phố này. Cũng vì xấu, trong phố không ai lấy, tôi có mang với một anh con trai một nhà hàng chài giữa phá hay đến nhà tôi mua bả về đan lưới. Lão chồng tôi khi ấy là một anh con trai cục tính nhưng hiền lành lắm, không bao giờ đánh đập tôi”. Người đàn bà vì thương chồng, vì biết nghĩ nếu như không có anh ta thì cuộc đời bà có lẽ còn khổ sở hơn thế. Nữa là, trước kia ông chồng rất hiền lành và không bao giờ đánh vợ nhưng chính vì cái nghèo, cái đói đã chính thức đẩy cuộc đời người đàn bà sang một ngã rẽ khác nhưng nhất định không chịu bỏ chồng. Lòng thủy chung và thông cảm đã gắn bó người đàn bà này với chồng mình mà không một lời kêu ca, phàn nàn, nhẫn nhịn vì không hiểu biết mà đẻ nhiều con để cái nghèo, cái đói đeo bám.

Có những lúc người đàn bà này cũng vui, khi chị kể về cảnh sống của gia đình mình chỉ cần nhìn các con ăn no. Chính cuộc sống lênh đênh bám biển mà không thể bỏ được cũng là nguyên nhân khiến cho người đàn bà chịu khổ. Không thể trách người đàn bà, cũng chỉ vì nghĩa ân, vì tình cảm vẫn còn, vì con cái mà không thể bỏ người chồng vũ phu. Bà sẵn sàng tha thứ cho người chồng để giữ hạnh phúc gia đình, sẵn sàng chịu bị đánh mà không chịu ly hôn để tự giải thoát.

Qua câu chuyện này, nhà văn đã thể hiện cái nhìn sâu sắc về cuộc đời con người. Ở mỗi hoàn cảnh khác nhau sẽ có những cách giải quyết khác nhau. Qua đó, nhà văn còn thể hiện cái nhìn về nghệ thuật chân chính phải gắn liền với cuộc đời, phải có cái nhìn đa chiều, lên tiếng về những hành vi bạo lực gia đình.

Loading...
Content Protection by DMCA.com

Check Also

mieu-ta-cu-gia-cau-ca

Tả cụ già đang câu cá – văn lớp 6

Loading... Đề bài: Tả cụ già đang câu cá (Văn lớp 6). Bài làm Vào …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *