Home / Văn THPT / Văn lớp 11 / Phân tích tâm trạng nhân vật trong “Hạnh phúc của một tang gia” – văn lớp 11

Phân tích tâm trạng nhân vật trong “Hạnh phúc của một tang gia” – văn lớp 11

Loading...

Đề bài: Phân tích tâm trạng nhân vật trong “Hạnh phúc của một tang gia” (Văn lớp 11).

Bài làm

Nhắc tới Vũ Trọng Phụng không ai khỏi bật cười ra nước mắt trước những tác phẩm của ông. Trong đó, Hạnh phúc của một tang gia là một trong những tác phẩm mang tính châm biếm cao. Trước tình hình xã hội phong kiến lúc bấy giờ, con người ta thay đổi, lòng người thay đổi, biến tang gia thành hạnh phúc của mình. Chính nhan đề tác phẩm đã nói lên một phần trong nghệ thuật sáng tác của ông đó chính là trào phúng, mỉa mai, hài hước…

Hạnh phúc của một tang gia là câu chuyện kể về một gia đình trước biến cố của cụ cố Tổ. Con cháu vui mừng khôn xiết nhưng lại tỏ ra vẻ mặt đáng thương, nuối tiếc cho người quá cố. Tác phẩm đã khắc họa một bức tranh phản diện ở một phần trong xã hội hiện thực lúc bấy giờ. Mỗi người một cách “thương xót” khác nhau dựa theo nhu cầu của chính mình, mỗi hình ảnh hiện lên là một hình ảnh lố bịch đến chua xót. Những đứa con ấy mong cho cụ cố Tổ chết thật nhanh để bản di chúc kia đi vào thực hành chứ không còn là lý thuyết viển vông nữa. Tìm người chữa bệnh lại tìm bác sĩ không chuyên. Một gia đình với đủ tầng lớp cao quý trong xã hội, có vị thế trong xã hội nhưng thực chất lại là thứ cặn bã nhất của xã hội. Câu chuyện đã phản ánh một xã hội bất nhân, một đại gia đình bất hiếu khi “ba hôm sau ông cụ già chết thật”.

Có nhiều tình huống tới dở khóc dở cười. Một đại gia đình, một đám tang hoành tráng giống như diễn hề trước thiên hạ, sự thương xót, sụt sùi của con cháu, của những người tham gia đám tang là những khuôn mặt giả tạo. Sự giả tạo ấy mang tới một điều đáng khinh cho xã hội bất nhân lúc bây giờ. Mỗi nhân vật lại thể hiện và mang trong mình một phàn tính cách không thể chấp nhận được.

hanh-phuc-cua-mot-tang-gia
Phân tích tâm trạng nhân vật trong “Hạnh phúc của một tang gia”

Cụ cố Hồng, con trai cả của người quá cố. Người vui nhất có lẽ là cụ, cụ đã mong cái ngày này lâu lắm rồi, cụ mơ màng, tưởng tượng trong đám tang mình mặc đồ xô gai nhưu thế nào, ho sù sụ ra làm sao? Cụ cho thiên hạ thấy vẻ mặt thương xót của mình như thế nào? Cụ còn nghĩ người ta nhìn vào sẽ nghĩ, con trai cụ lớn thế kia à… Cụ cố Hồng có một sở thích đặc biệt, cụ thích người ta khen cụ già chứ không thích chê cụ trẻ. Bản thân cụ tự cho mình là người “trên thông thiên văn dưới tường địa lý”, chính dịp này đã cho cụ có cơ hội để phô trương gia đình đại phúc của mình. Cụ có dịp thỏa mãn ước nguyện, mặc sức hút thuốc phiện và quát tháo mọi người ra vẻ cụ là người chỉ đạo. Người ta đếm tới 1872 câu cụ nói “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi”. Tình tiết gây cười ở đây chính là người ta đếm được 1872 câu “biết rồi, khổ lắm, nói mãi” của cụ cố Hồng. Có những chi tiết tưởng sẽ phải đau khổ nhưng thực chất lại là nỗi vui sướng của đại gia đình bất hiếu.

Ông Văn Minh là cháu đích tôn của người quá cố. Ông cho rằng, bản di chúc sẽ đi vào thực hành chứ không còn là lý thuyết viển vông nữa. Cái chết của ông nội là niềm vui sướng, hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình. Cái chết này cũng là dịp để ông phô trương tiệm may âu hóa.

Cô Tuyết – một cô gái lẳng lơ nhưng luôn cố gắng tỏ vẻ mình là người trinh tiết. Cái chết của cụ cố là dịp để cô chứng minh với thiên hạ rằng mình chưa đánh mất chữ trinh. Cô diện những bộ trang phục ngây thơ đến lố bịch nhất, lả lơi với những vị quan khách tới dự đám tang củ cụ cố Tổ. Cô cố gắng đưa mắt nhìn trong đám người tới viếng mà không thấy bạn trai đâu cả, nên cô giận, cô buồn mang vẻ mặt “buồn lãng mạn” khiến ai cũng nghĩ rằng đứa cháu gái thương ông tới chà xát con tim.

Cậu Tú Tân và ông Phán Mọc Sừng tiêu biểu cho chân dung biếm họa lúc hạ huyệt. Tú Tân vui mừng, hả hê với chiếc máy ảnh nên bắt bẻ mọi người
đứng trước cảnh hạ huyệt phỉ gục đầu, chống gậy, cong lưng… chẳng khác nào một bộ phim có đạo diễn để lưu lại những khoảnh khắc đau buồn nhất.

Một nhân vật không thể thiếu trong việc gây ra cái chết nhanh cho cụ cố Tổ đó chính là Xuân tóc đỏ. Là một người không có nhà không có nơi làm việc hắn nhờ vào mồm miệng để sống, cái nắng đã khiến cho hắn có một mái tóc đỏ rực, kể từ đó hắn có biệt hiệu là “Xuân tóc đỏ”. Hắn là một kẻ vô giáo dục, tinh quái, lắm chiêu trò nhưng lại được nhiều người ngưỡng mộ nhất là tỏng cái chết của cụ cố Tổ. Hắn được nhiều người tín nhiệm sau khi làm ở tiệm may Âu hóa của vợ chồng ông Văn Minh, hắn bốc phét khiến người ta lầm tưởng hắn có tài lắm nhưng thực chất hắn chẳng có tài gì, “hữu danh mà vô thực”. Hắn là kẻ không cha, không mẹ, không có viêc làm cụ thể, lại hay ba hoa khoe mình tài giỏi đặc biệt có công lớn trong việc gây ra cái chết nhanh cho cụ cố Tổ được nhiều phụ nữ theo, trong đó có cô Tuyết.

Một xã hội đầy lố bịch và xảo trá diễn ra trước mắt, một xã hội đầy phản diện, tình người, sự khoe khoang và lố bịch đã làm lu mờ đi những ý nghĩ tích cực của thuần phong mĩ tục trong gia đình truyền thống. Bằng tài năng của mình, Vũ Trọng Phụng đã khắc họa nên một bức tranh phản diện về xã hội phong kiến lúc bấy giờ. Một gia đình với những đại diện tiêu biểu nhất, với mặt trái xấu xa nhất, giả tạo nhất đã được khắc họa thành công. Tác phẩm để lại tiếng vang lớn trong lòng người đọc bỏi các tình tiết khiến người ta phải nghĩ suy.

Bằng ngòi bút hiện thực của mình, Vũ Trọng Phụng không ngại ngần vạch ra những thói hư, tật xấu của một xã hội thối nát. Truyền thống, phong tục ma chay, thờ cúng, hiếu nghĩa đã bị lu mờ bởi lợi ích vật chất, con người thay đổi và sẵn sàng thay đổi vì lợi ích trước mắt, vì tài sản kếch xù mà cụ cố Tổ để lại. Tác phẩm đã đưa người đọc tới tình huống hài hước này tới tình huống hài hước khác mà không kém phần chua xót cho một xã hội.

Loading...
Content Protection by DMCA.com

Check Also

mieu-ta-cu-gia-cau-ca

Tả cụ già đang câu cá – văn lớp 6

Loading... Đề bài: Tả cụ già đang câu cá (Văn lớp 6). Bài làm Vào …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *