Home / Văn tiểu học / Văn lớp 4 / Tả em bé đang tập đi tập nói – Văn 4

Tả em bé đang tập đi tập nói – Văn 4

Loading...

Đề bài: Tả hình dáng và tính nết ngây thơ của em bé đang tập đi tập nói

Bài làm

Cứ mỗi chiều mát là chị Mai, hàng xóm em lại bồng bé Bờm ra ngõ chơi. Hễ có bác nào đấy đi qua trêu gọi: “Bờm ơi” là bé cười tít mắt. Mọi người trong xóm em ai ai cũng yêu quý bé Bờm vì bé rất dễ thương và ngộ nghĩnh.

Bé Bờm tên thật là Trung Nguyên, nhưng gia đình chị Mai và mọi người đều quen gọi là Bờm vì bé rất hay cười mỗi khi có ai đó cười nói với bé. Bé mới 13 tháng tuổi và đang tập đi, tập nói. Bờm có nước da trắng hồng, hai má phinh phính trông rất chi là bụ bẫm. Hai mắt bé đen tròn như hai hột nhãn. Trong khi đó, trên đầu chỉ lưa thưa ít tóc tơ màu nâu nhạt. Cái miệng lúc nào cũng toét miệng cười đáng yêu vì bốn cái răng sữa trắng tinh.

ta-em-be-dang-tap-di-tap-noi
Tả hình dáng và tính nết ngây thơ của em bé đang tập đi tập nói – Văn 4

Vì đang tập đi nên chị Mai thường hay đặt bé Bờm xuống rồi lùi một khoảng độ hai bước chân người người lớn rồi vỗ tay gọi bé: “Bờm ơi. Lại đây với mẹ này”. Bé Bờm cười cười rồi chập chững vài ba bước vươn tới đổ vào lòng mẹ. Chị Mai dang tay ra rồi đón lấy bé và thơm lên má. Thấy mọi người vỗ tay khen bé đi tài, bé cũng cười toe toét, nhún nhẩy và vỗ tay reo lên: “Pà… Pà…”. Chị Mai bảo, bà nội dạy bé vỗ tay và gọi bà tuy nhiên thì bé nói chưa rõ tiếng nên mới thành “Pà… Pà…” như vậy.

Có lần, bé đi không vững, ngã chổng chân lên trời. Bé toan định khóc nhưng mấy anh chị trong xóm khích lệ: “Cố lên! Cố lên!”. Vậy là bé không khóc nữa mà cười được ngay. Nhờ có mẹ đỡ dậy, Bờm lại chập chững đi tiếp. Một bước, hai bước, rồi ba bước,… Cứ thế lần đó bé đi được một quãng dài hơn mọi hôm. Em thấy thế bèn chạy về nhà đem cho bé một cái bánh bông lan của mẹ cho khi sáng. Khi nhận bánh từ tay em, bé rất ngoan, nghe lời mẹ khoanh tay và nói rất to: “Ạ!!!”

Mọi người trong xóm ai cũng yêu quý bé Bờm, vì bé rất ngoan, ít khóc. Không những thế, trông bé rất đáng yêu, ai cũng bế được. Và lại còn cười tít mắt khi có ai đó trêu: “Bờm ơi! Bờm có lấy xôi, ăn kẹo không? Cười đi nào! Cười đi nào”. Mỗi lần thấy bé cười như vậy, ai ai cũng cảm thấy vui vẻ và phấn chấn theo.

Em rất quý mến Bờm. Thế nên thi thoảng chị Mai có việc bận thường hay nhờ em trông giùm bé một lúc. Em mong Bờm sẽ luôn cười tươi để giữ mãi nét hồn nhiên, đáng yêu này và mong bé lớn nhanh thật nhanh để còn vui chơi với em.

Loading...
Content Protection by DMCA.com

Check Also

Phân tích hình tượng cây xà nu trong truyện ngắn “Rừng xà nu”

Loading... Đề bài: Phân tích hình tượng cây xà nu trong truyện ngắn “Rừng xà …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *