Home / Văn THCS / Văn lớp 7 / Tả về cô giáo mầm non – Văn lớp 7

Tả về cô giáo mầm non – Văn lớp 7

Loading...

Đề bài: Tả về cô giáo mầm non

Bài làm

Khi cô giáo dạy Văn của tôi giao đề bài tập làm văn “Tả về cô giáo mầm non” thì ngay trong đầu tôi xuất hiện hình ảnh cô Thu Hiền đã từng dạy tôi những năm tôi còn đi nhà trẻ.

Đúng với cái tên của mình, cô Hiền rất hiền. Tuy nhiên không vì thế mà chúng tôi có thể mèo nheo hay quấy phá được. Khuôn mặt của cô hình trái xoan, ánh mắt luôn tràn đầy niềm vui và có lẽ vì thế nên cô lúc nào cũng cười hiền rất dịu dàng. Mái tóc cô dài đến ngang lưng, làn da trắng hồng cùng dáng người thanh thoát khiến cho cô giống như một cô tiên trong mắt chúng tôi ngày đó. Mặc dù cô thường mặc bộ quần áo màu hồng phấn giản dị có phù hiệu của trường mầm non nhưng trông cô vẫn rất đẹp. Và đẹp hơn là vào những ngày lễ kỉ niệm như 8/3 hay 20/11, cô mặc chiếc áo dài thướt tha khiến cho đám con nít chúng tôi cứ ngẩn ngơ rồi chạy lăng xăng theo cô mãi.

Trong tâm trí tôi bây giờ còn nhớ mãi hình ảnh đám trẻ chúng tôi vây quanh cô Hiền lúc giờ ra chơi. Đứa thì đòi cô buộc tóc, đứa thì kể chuyện huyên thuyên cho cô nghe đủ thứ chuyện, lúc sau lại có đứa chạy tới mách cô bạn này bạn kia trêu con… Vì thế, mỗi giờ ra chơi là những “cuộc chiến nổi loạn” không có hồi kết của lũ con nít chúng tôi. Vậy mà lúc đó tôi chẳng hiểu sao cô Hiền lại có thể “dẹp loạn” được mà trong khi đó … cô rất hiền. Đến bây giờ, tôi mới hiểu ra rằng, với tình yêu con trẻ và nghiệp vụ sư phạm cho nên cô mới có thể giải quyết hết những “rắc rối” và lập lại trật tự cho thế giới của chúng tôi. Chính vì thế mà những giờ học, các bạn nhỏ không bao giờ nói chuyện riêng hay mất trật tự. Bạn nào cũng chăm chú nghe cô kể chuyện và hướng dẫn học bài, chơi trò chơi.

ta-co-giao-mam-non
Tả về cô giáo mầm non – Văn lớp 7

Cô Hiền của chúng tôi kể chuyện rất hay. Chính vì thế mà giờ kể chuyện là giờ mà chúng tôi háo hức chờ đợi nhất. Mỗi ngày cô đều kể một câu chuyện khác nhau. Và những giờ ăn trưa, cô thường nói bạn nào có thể tự xúc cơm ăn và ăn ngoan giỏi nhất, cô sẽ thưởng cho một viên kẹo như trong câu chuyện “Ai ngoan sẽ được thưởng” cô thường hay kể. Có thể một viên kẹo là một phần quá hết sức nhỏ bé nhưng với những đứa trẻ chúng tôi ngày đó thì lại là một phần thưởng cực kì vẻ vang, nhất là phần thưởng ấy lại là do cô giáo mình tặng cho. Vậy là bạn nào cũng tự xúc cơm ăn và cố gắng xúc ăn khéo nhất. Thấy những đứa trẻ ngoan ngoãn, cô Hiền nhìn khắp lớp một lượt rồi mỉm cười. Cuối bữa ăn nào cô cũng không quên ngợi khen cả lớp.

Cô Hiền không chỉ được cả lớp yêu quý mà còn được tất cả mọi người quý mến. Vào những giờ ra chơi, các cô ở các lớp khác thường tới nói chuyện, chia sẻ với cô Hiền những câu chuyện ở lớp mình. Có những hôm cô Vân ở lớp bên cạnh bị ốm phải nghỉ, cô Hiền hôm đó đã phải quản lý hai lớp cũng một lúc. Các vị phụ huynh cũng rất quý mến cô Hiền. Cô thường chào ông bà, anh chị mỗi khi họ đưa con em mình đến cổng trường. Hồi đó, tôi cứ nghĩ rằng là cô giáo thì không cần phải chào ai cả. Chỉ có học sinh mới phải chào cô giáo mà thôi. Nhưng mà không phải. Cô Hiền đã dạy chúng tôi phải biết ngoan ngoãn và lễ phép với người lớn. Câu chào hỏi vì thế cần phải được thực hiện mỗi khi ra khỏi nhà, lúc về đến nhà và ngay cả khi gặp các bác, cô chú nào đó trên đường.

Đã 7 năm trôi qua và được gặp rất nhiều thầy cô giáo khác nhưng hình ảnh về cô giáo Hiền – người giáo viên đầu tiên trong đời học sinh – vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Hình ảnh cô giáo tận tụy với con trẻ, với nghề đã giúp tôi có thêm động lực để trở thành một giáo viên mầm non trong tương lai.

Loading...
Content Protection by DMCA.com

Check Also

nghi luan hien tuong qua tin vao than thanh

Nghị luận xã hội về hiện tượng quá tin vào thần thánh mê tín dị đoan của một số người- Văn 12

Loading... Đề bài: Em hãy nghị luận xã hội về hiện tượng quá tin vào …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *